Showing posts with label Thơ. Show all posts
Showing posts with label Thơ. Show all posts

Monday, 18 May 2015

Thí Dụ Em Về Đêm Nay Ba Mươi


Bây giờ buồn khác xưa không?
Nghe nói tháng giêng nào hoa rụng
 Melbourne chiều cây khua lá
Hát sầu mấy điệu Vĩnhlong

Bây giờ gieo mấy lứa hoa
Nhan sắc cho đời cô phụ
Cây táo ai trồng lắt lẻo đồi xa
Rụng mấy chiều viễn xứ

Bây giờ ngồi bói tương lai
Kẻ lên mắt những vòng đen định mệnh
Mưa tí tách nụ cười răng khểnh
Chậm và buồn câu hát thánh ca

Gió cứ nao lòng phương xa
Lững lờ câu thơ ngỏ
Đợi người còn mấy lứa hoa
Thơ tình viết thay liễng đỏ

Biết còn buồn trong tiếng thở
Quán xưa ngồi nhớ tiếng giày
Kề vai khăn áo đầy sông nước
Thí dụ em về tôi đêm nay

Thí dụ em về đêm nay ba mươi
Khăn áo mới như ngày vui thứ nhất
Nặng lòng nhau kẻo kẹt võng đưa
Đếm những mùa hoa nhớ Tết

Nặng lòng tôi những đêm ba mươi
Nhạn vắng xa người sao nói hết
Melbourne phấn son ngày giáp Tết
Sao hoa nhà em chiều nay rơi

Lâm hảo Khôi

(tháng 2/2015)

Thursday, 14 August 2014

Những Mùa Trăng Tháng Tám


Tôi về lại một mùa trăng tháng tám
má tôi buồn đôi mắt ướt bên song
hàng bông bụp trước nhà tôi xanh ngắt
nở đôi bông vừa đủ nhớ âm thầm

con sông nhỏ mừng tôi con nước đứng
vườn cây xanh hoa bưởi gọi hương về
tôi đứng ngó cuối con đường thanh vắng
những ngôi nhà đau phổi ở thôn quê

ôi chế độ bây giờ ưu việt quá
em bỏ trường theo chúng bạn đi xa
thương thằng út quê mùa như cỏ dại
nên chút mây giăng trên mắt mẹ già

tôi về lại một mùa trăng tháng tám
em đi rồi hoa cúc nở nhà ai
mơ nhãn chín thương bầy dơi lãng mạn
lượn quanh tôi ngàn cánh nhớ ưu hoài

tôi về lại một mùa trăng tháng tám
bếp cũ chiều nghiêng hoa khế bay
mẹ tôi mắt đỏ buồn trong khói
cười để mênh mông tiếng thở dài

Lâm Hảo Khôi

Hiên Chiều


Sao còn ngồi đây chiều quá xa xăm
con dốc trần gian mệt mỏi âm thầm
sao còn ngồi đây hỏi ta tiền kiếp
cánh chim nào nhớ biển lặng căm

Sao còn quanh đây đời sắp trăm năm
ta có u mê bờ bến trăng rằm
em có u mê một thời nhẹ dạ
những u tình còn đau bến sông

Sao còn chiều nay không còn chiều qua
quán thưa buồn một kẻ không nhà
ai người ngủ bụi bên hiên trống
tay thuốc tay đàn tóc trắng hoa

Ta còn chiều nay nắm tay ngày tháng
lòng đã tàn phai bảo cát chập chùng
ta còn chiều nay vói tay tìm lại
cánh mai vàng đầm ấm nở bao dung

Ta còn chiều nay nhúm lại chiều qua
hong áo ly hương ngọn lửa xa nhà
đốt ta ly tách sầu trăm họ
có cháy buồn em ở rất xa

Ta còn bao lâu nói chuyện đời nhau
gom lá quanh cây thấy nụ lê sầu

Lâm Hảo Khôi
(Cuối tháng 7-2014)

Wednesday, 30 April 2014

Ngày Buồn Ta




Ngày buồn ta đi tìm tới người
Tìm tới người thắp một nụ cười
Một nụ cười bàn tay biển vắng
Tìm nụ cười thơ trong mắt vui

Ngày buồn ta mưa mù đất trời
Buồn như cây ngủ ngày bên đồi
Thèm nụ cười xanh như cỏ biếc
Đường dốc cao ta bước yêu người

Ngày buồn ta hỏi lại quanh đời
Đời quanh ta còn buồn ngàn lần
Ngàn lần buồn tìm ra biển vắng
Người âm thầm như biển mênh mông

Ngày buồn ta hỏi người một lần
Cuộc tình qua u tình nhạt dần
Những chuyện tình làm mưa làm gió
Ngày buồn ta sao người bâng khuâng

Ngày buồn ta có làm buồn người
Chuyện tình xa qua chuyện tình gần
Những chuyện tình chờ thêm củi lửa
Cháy muộn màng một đêm chiếu chăn

Lâm hảo Khôi
(tháng 3-2014)



Tuesday, 29 April 2014

Đồi ta gió tạt mười năm




mười năm rồi gió máy
thổi gầy bóng trăm năm
ta nhốt đời biển động
sóng xô nghiêng chổ nằm

gió tạt phai màu tóc
thơ vàng như trang kinh
 em về như bão rớt
mưa gỏ cửa quanh mình

mười năm rồi ngủ bụi
mùa của gió lang thang
em còn hơn công chúa
chừng nào mới gặp chàng

tên lính hầu xa mã
buồn chi công chúa ơi
áo hoa mà lấm bụi
chắc hoàng cung mưa rơi

mười năm rồi trăng bạc
về lại góc đồi thơ
em về như gió mát
biết ta chờ lâu chưa ?

tên lính hầu xa mã
buồn chi công chúa ơi
áo hoa giờ lấm bụi
bước xuống đời cho vui
Lâm hảo Khôi


(tháng 3-2014)
Lâm Hảo Khôi
 

Monday, 28 April 2014

Buổi Chiều Gặp Kim




Chuyến xe lửa muộn rời ga lớn
chiều dẩn mưa về trạm ốm o
em đốt buồn tôi vàng mấy nến
câu thơ treo trên góc hẹn hò

Gặp Kim chiều đắm hồn sông rạch
mắt Vĩnhlong tràn ly tách tôi
café ngồi thở em vai nhỏ
chiều Melbourne hoa nhà em rơi

Em nói gì đi.tôi nhớ lắm
nhà ga mắt đỏ thức đêm dài
nhà em cây lá xôn xao đứng
khách lạ đường xa tóc đương phai

Em nói gì đi.ngày tháng tới
mùa hoa.thí dụ nở mau tàn
con đường.thí dụ em cô lữ
tôi có về làm nắng mùa sang

Em nói gì đi. ngày ngắn lắm
trời chia phận số ở tay người
buông lơi mà giữ mà không giữ
chuyện tình đi là ở rất xa xôi

Lâm Hảo Khôi
(Cuối tháng 3-2014
)

Thursday, 30 January 2014

Mùa Xuân Áo Đỏ Em Về




Cám ơn một chút tình khuya đợi
Qua hết đêm mưa ấm gối chờ
Nhắc chuyện trăm năm về một bến
Gom lại đời nhau để hẹn hò

Em biết hồn tôi không cửa nẻo
Tháng giêng người tới tháng mười đi
Nắm chặt bàn tay không giữ nổi
Một nửa đời nhau có nghĩa gì

Đâu những đường quen xanh đá tảng
Ngập ngừng tháng chạp mưa bâng khuâng
Mùa em áo đỏ về trêu phố
Cây sắp hàng khoe lá mới xanh

Chiều biết chờ nhau, nên đứng đợi
Mùa xuân về hẹn quán tương phùng
Mắt xanh cười vỡ đêm trừ tịch
Rượu chắc say lòng bớt nhớ nhung.

Lâm Hảo Khôi

Sóc Trăng Tháng Chạp Ngày Về


Thì đốt cho tan trời khói sương
Người đi như kính vở chân tường
Ta về chăn chiếu ôm nhau hỏi
Cần thơ Cần thơ Nguyễn thị Hường

Chiều mưa chiều mưa hẻm Lầu chuông
Vai em đời nặng tiếng kinh buồn
Mắt sâu ngọn nến hồng đêm nguyện
Em chắc gì vui chuyện cuối cùng

Cần thơ Cần thơ mây trắng bay
Niềm riêng em gói chặc trên tay
Phải chi làm dấu mà em được
Chung mái thuyền ta dạo bến này

Sóc trăng Sóc trăng khi ta về
Cắm xuống ngọn sào nước chảy xiết
Lao xao tiếng sóng đùa theo ghe
Rượu chắc gì say đêm vĩnh biệt..

Lâm Hảo Khôi


Bóng Mẹ Về




Ngồi đây nghe ấm trời xanh cũ
Tưởng có trong mây bóng mẹ về
Hoa chưa kịp nở đồi con ở
Sắp tết chim đàn gọi nhớ quê

Tháng chạp chưa nguôi mùa lúa mới
Nắng cháy đồi xanh nhớ bóng dừa
Lá chanh thơm nhẹ sân hàng xóm
Mẹ có sau vườn áo ướt mưa

Ngồi đây xa lắm con đường cũ
Một bóng đi về đêm sáng trăng
Ai rao câu hát bờ sông nhỏ
Thương những thằng con nhớ chổ nằm

Tháng tám em về không thấy nữa
Người đi sao lá rụng quanh vườn
Nghe chuông tịnh xá đêm rằm lớn
Em thắp giùm tôi dăm nén hương

Ngồi đây mây thấp như chiều đó
Bố-Thảo lòng con tối cuối cùng
Mẹ cười đôi mắt buồn Kinh xáng
Hoa bưởi sân nhà rụng trắng bông.


Lâm Hảo Khôi

Saturday, 25 January 2014

Gởi lại Seattle






Em ở bên kia, mùa chớm lạnh
Chiều đông nhen nhúm nắng trên tay
Tôi qua hứng gió buồn tây bắc
Chia bớt hoàng hôn lạnh cuối ngày

Đồi nối đồi cao như chiến lũy
Mưa ngày mây xám gió than cây
Chiều ba mươi Tết, lòng như núi
Cười nặng hồn quê khăn áo bay

Theo em cho biết đời xa xứ
Nỗi lòng tây bắc chiều mưa bay
Thắp lên mấy nén nhang ngày Tết
Tách trà chung rựơu buồn như say

Mùa đi còn nhắc cho ta nhớ
Áo vải khăn thô vũng nước bùn
Bửa cơm mẹ tiễn ngày xa xứ
Nước mắt em cười rất thủy chung

Tây bắc thênh thang trời xám ngắt
Đường về em hát có mình ên
Tôi biết chờ ai chiều biên giới
Mưa người rắc lạnh thấm bên hiên

Tây bắc ui ui buồn chết được
Nhớ người ngó lại phía mây đen
Bên kia biên giới em còn đứng
Mắt gởi phương nào chút nắng lên…

Lâm Hảo Khôi
(Seattle-Vancouver 2012)


Thursday, 9 January 2014

Bidong Chiều Qua Khu F




Về đây mưa ướt hồn năm cũ 
Nhớ bóng người in xuống Jetty 
Còn thương ván mục hàng đinh sét
Lũ sứa quen người chưa muốn đi
Bãi mù gió bạt chân ly khách 
Ngóng sóng Bidong dội bốn bề 
Đường lên khu F hồn ma gọi 
Tiếc một lần đi chẳng tới bờ
Rừng thưa mưa ướt quanh bờ mắt 
Chim lạ kêu chiều sợ bóng đêm 
Gọi người khuất mặt quanh khu F 
Những mộ buồn hiu không tuổi tên
Khói nhang xin ấm chốn u tịch 
Thắp gởi người đi nhớ lối về 
Tiếng kinh siêu độ hồn lưu lạc 
Quanh nghĩa trang buồn bia đá kia
Rượu rưới sao nguôi lòng kẻ ở 
Mộ thấp rêu bò xanh vết đau 
Đồi khuya ẩn núp bóng cô quạnh 
Đá khóc khi mùa mưa tới mau
Bidong-xương trắng tan thành muối 
Mặn lắm môi người đêm Jetty 
Câu kinh ở lại bên mồ lạnh 
Ấm chút hồn đi chợt trở về
Tôi lên khu F chiều mưa tạnh 
Thắp nén hương trầm hương MãLai 
Con mắt Bidong buồn quá đỗi 
Sóng bạc còn nghe tiếng thở dài
Bao nhiêu năm nữa đồi khu F 
Đá nhạt tên người dấu ViệtNam 
Bidong xương dẫu tan về đất 
Hồn còn trên sóng nước mênh mông…
Lâm hảo Khôi
(Về BếnTựDo10- Bidong tháng 5/2012)

Wednesday, 1 January 2014

Café ở Preston

Hôm qua phố lạ vai đầy gió
Chiều mưa dính lạnh áo Melbourne
Những đôi mắt đợi- sân ga lớn
Có mắt quen nào ở Preston

Bóng em đèn thắp vàng song cửa
Lửa bếp thầm reo rất thật tình
Café thở khói trên tay ấm
Chuyện cũ loanh quanh khẻ trở mình

Café- chắc biết em từ đó
Buông tháng ngày đi rất uổng đời
Nắng mưa khua động buồn ly tách
Trăm năm còn hết một lần thôi

Café - cầm giữ trên tay nóng
Mới biết mùa đi quá lạnh lùng
Giữa những ly đầy thơm khói biếc
Là bóng đêm dài níu bước chân

Café- uống hết cho tan vở
Một bóng chiều qua chạm mái đời
Để em thơ thẩn buồn trung học
Ngồi ở nhà sau nhớ một người

Café không hẹn sao buồn đến
Để sáng nay ngồi như dòng sông
Để sáng nay về như bến bắc
Còn nhớ người quê miệt Vĩnh Long.



Lâm Hảo Khôi
( tháng 9/2013)

Giòng Sông Tôi Đợi

 Sao người không v vi tôi chiu nay
Sao người không v đi trng hai vai
Gió đưa ht bi theo cơn lc
Chinh chiến bun như cơn rượu say

Sao chén cơm chiu ngi đó mình ên
Đôi đũa tôi bun chiếc dài chiếc ngn
Đêm đi theo tôi th dài im lng
Đt ngn đèn du soi li tình chung

Giòng sông nước đng như tôi đi                                                                                           
Người v thêm ci la chiu nay
Sông bun như áo bà ba cũ
Tôi bun như sau cơn rượu say

Đường xa súng đn đy vai áo
Sông nước tôi ròng theo chiến chinh
Đã quen vi la tay người thp
Còn m vai nhau lúc tr mình


Lâm Hảo Khôi (2011)

Tuesday, 31 December 2013

Hỏi người

Người làm thơ ngắt hoa
Khóc một bài tứ tuyệt
Thơ vàng một khúc ca
Hát nguôi lòng thương tiếc

Người trồng hoa cho thơ
Ngủ theo hồn cỏ dại
Hoa úa tự bao giờ
Tiếc một thời con gái

Hỏi người như hỏi ta
Sầu đời khô mấy nhánh Hỏi người vai nhỏ ta
Thắp tình bao ngọn nến

Một lần đâu dễ qua
Mắt cười xa ngàn dặm
Một lần chợt hiểu ra
Chút tình sao đằm thắm

Người làm thơ tặng hoa
Gieo mấy mùa hạt nhớ
Nở vàng góc vườn ta
Chim oanh về mấy thuở



Lâm Hảo Khôi
( 29-11-13)

Đêm Ngủ Trên Cầu Jetty


Đêm Bidong ngó sao trời ngủ

Ngoài khơi biển nhốt sóng bạc đầu
Tôi nghe rừng mộ trên đồi thở
Hay tiếng quen thầm gọi bãi sau

Đêm Bidong nằm trên cầu Jetty
Nghe biển hát tiễn người rời đảo
Hôn dấu kín đêm dài vai áo
Nước mắt nào còn ấm tới Marang

Đêm Bidong đêm ba mươi năm
Sinh tử nổi chìm trên ngọn sóng
Mồ nối mồ đắp theo biển động
Mùa chim đi tìm hơi gió đông

Đêm Bidong nhớ đêm ViệtNam
Bao mộ lính vùi trên rừng núi bắc
Tù binh thất thế phơi xương trắng
Nghe gió đông về nhớ nước Nam

Đêm Bidong thao thức những dòng sông
Sóng mím môi đẩy mái chèo vượt trạm
Ngồi sau lái còn nghe tim em đập
Mưa dang tay che kín con tàu

Đêm Bidong buồn mấy ngọn đồi cao
Hồn ma cũ đi quẩn quanh tìm bạn
Nằm dưới đất tưởng chạm lòng quê quán
Mơ bóng chim ngàn say cố hương

Đêm Bidong chụm đầu nhau mồi thuốc
Thức để dài thêm những chuyến đời
Để mai rời đảo làm chim biển
Bỏ lại Bidong mộ nhớ người.


Lâm Hảo Khôi
(tháng 8-2012)

Hạt nhớ người gieo

Em gieo hạt nhớ bên đồi biếc
Ta ngắt buồn đi cây trổ bông
Đêm nằm đợi sáng hôm đưa tiễn
Chợt hiểu đời nhau những nỗi lòng

Mùa đi còn níu chân ngày tháng
Lá hát hoa gầy khúc lẻ loi
Sông níu đời nhau bờ bến cũ
Ta níu đời nhau giữa biển người

Đêm vắng đèn phai vai áo chạm
Đàn níu câu thơ hỏi chuyện đời
Em gieo nỗi nhớ đầy nhan sắc
Ta hái đầy tay tiếng thở người

Về nghe mưa niệm câu thần chú
Chợt sáng dung nhan một đóa vàng
Cài then đóng cửa hồn ta lại
Còn vẳng bao la một tiếng đàn


Lâm Hảo Khôi

Sunday, 29 December 2013

Cây lược ngà


Chị tặng em một cây lược ngà

Dặn mỗi ngày làm duyên chải tóc
Lược còn nguyên người tặng lược đi xa
Sáng soi gương,thấy người trong gương khóc

Chị tặng em một bài thơ tình
Đọc có buồn,dặn cố làm thinh
Thơ còn đây người chép thơ đi mất
Thấy chuyện trong thơ mà ngỡ chuyện mình

Đặt cây lược ngà nằm kế bài thơ
Em không muốn làm duyên chải tóc
Mở khúc nhạc Buồn,nghe lại bản tango
Ngó vô gương, thấy người trong gương khóc



Lâm Hảo Khôi

Saturday, 28 December 2013

Câu hỏi

Hãy giữ gìn hơi thở em
Như ngọn lửa trên bếp
Bởi từ đó tình yêu ta
Trở mình như hạt giống
Hãy đi gom hết nỗi buồn em

Nhốt lại
Bởi tình yêu ta như thơ
Sẽ không còn say đắm
Khi nỗi buồn bỏ đi

Hãy thắp lại ngọn đèn em
Ấm thêm mùa trăng tỏ
Để tình yêu ta như thơ
Thấy đường về chung ngỏ

Hãy soi lại tâm hồn em
Trong giếng đời hiu quạnh
Có phải tình yêu ta
Là cơn mưa hạ về


Lâm Hảo Khôi       

Gặp Người Cố Hương

(Gởi Đặng Phước Đức-và T. của ThươngTửTâm…)

Ba mươi năm gặp người cố cựu
Đôi mắt vừa tan nắng Sóctrăng
Tóc đã quên đời ai sớm bạc
Sinh tử dài theo nếp áo nhăn

Ba mươi năm muộn màng đất khách
Đứng giữa vùng tây lạnh phố ta
Bão cát phương đông vừa thổi lại
Bụi đời phiêu bạt giữa bao la...

Xưa Hoàng Diệu người tung cánh hạc
Hồn nam sinh say bóng sắc liêu trai
Trái sao cánh mỏng ta vừa lượm
Có dấu chân người vạt áo bay

Tình theo khói xám trên đầu thuốc
Người níu đời nhau giữa chiến tranh
Có kẻ đề thơ đêm mất ngủ
Gởi lại tường vôi mộng chửa thành

Chén rượu rót gọi buồn cố xứ
Nhan sắc tàn phai vẫn nhớ đời
Ba mươi năm viết hoài chưa cạn
Câu thơ người còn cháy giữa hồn tôi


Lâm hảo Khôi
                                 

Bidong Ngày Lên Khu G

Dốc cao đá trợt bước xiêu vẹo
Cây đứng nghiêng nhìn lá mím môi
Hồn ai rướm lạnh thiếu nhang khói
Sau những ngày trôi xác sóng nhồi

Đá chất một vòng mộ một nấm
Âm thầm tuyệt mật giữa thâm u
Sờ tay truyền chút hơi nhân điện
Nghe tiếng run buồn tiếng đất rên

Bấm tay vạch đếm từng ngôi mộ
Nhật ký dầy thêm những oán hờn
Khu G ai dám mò lên đỉnh
Chân dẫm xương người dưới đá trơn

Bia mờ dựng lên năm chín mốt
Về đi! Mưa đã ướt Bidong
Đào thêm nhiều huyệt đắp thêm mộ
Núi ngồi than thở đến trăm năm

Khu G chim biển không về đậu
Hết đá làm sao đắp mộ dài
Ngồi đây đất hỏi tôi câu hỏi
Sao ViệtNam buồn trôi tới MãLai


Lâm Hảo Khôi

(VềBếnTựDo10-Bidong tháng 5/2012)