Monday, 18 May 2015

Thí Dụ Em Về Đêm Nay Ba Mươi


Bây giờ buồn khác xưa không?
Nghe nói tháng giêng nào hoa rụng
 Melbourne chiều cây khua lá
Hát sầu mấy điệu Vĩnhlong

Bây giờ gieo mấy lứa hoa
Nhan sắc cho đời cô phụ
Cây táo ai trồng lắt lẻo đồi xa
Rụng mấy chiều viễn xứ

Bây giờ ngồi bói tương lai
Kẻ lên mắt những vòng đen định mệnh
Mưa tí tách nụ cười răng khểnh
Chậm và buồn câu hát thánh ca

Gió cứ nao lòng phương xa
Lững lờ câu thơ ngỏ
Đợi người còn mấy lứa hoa
Thơ tình viết thay liễng đỏ

Biết còn buồn trong tiếng thở
Quán xưa ngồi nhớ tiếng giày
Kề vai khăn áo đầy sông nước
Thí dụ em về tôi đêm nay

Thí dụ em về đêm nay ba mươi
Khăn áo mới như ngày vui thứ nhất
Nặng lòng nhau kẻo kẹt võng đưa
Đếm những mùa hoa nhớ Tết

Nặng lòng tôi những đêm ba mươi
Nhạn vắng xa người sao nói hết
Melbourne phấn son ngày giáp Tết
Sao hoa nhà em chiều nay rơi

Lâm hảo Khôi

(tháng 2/2015)

Wednesday, 11 February 2015

Tấm Lòng Người Sóc Trăng




Trên chuyến xe về lại Sóc Trăng
Đưa người lâu lắm chẳng về thăm
Thăm đầm nước bạc hồng sen ấm
Lúa trổ đòng đòng trĩu ngọn xanh

Vui thuở thanh bình tuổi học sinh
Từng trang giấy trắng gói ân tình
Tình non tình nước tình riêng nặng
Giấc mộng đăng trình xa Sóc Trăng

Lạ xứ mưa giăng lấp bụi đường
Lưng chừng nỗi nhớ gác sầu vương
Trang đời sương gió hồn phiêu lãng
Phỉ chí tang bồng thỏa ước mơ

Kim Phượng

Tuesday, 2 September 2014

V. đừng hẹn

cạn ly này buổi sáng
còn lại chút hình em
thấy ngày qua nắng xám
thấy người qua quán quen

tôi ôm màu trăng hẹn
thả bên đường phố xưa
người đánh đàn ngủ bụi
đau biết mấy cơn mưa

đi học làm khất sĩ
áo chưa vàng trang kinh
cũng tập tành đếm bước
niệm.quên đời quẩn quanh

hẹn gì. em trăng lỡ
rơi ngập giếng ưu phiền
tay đàn tay búi tóc
hát.quên ngày đảo điên


hẹn gì.tôi quán cốc
bày biện chút buồn vui
người qua.người đứng lại
chia tôi mớ ngậm ngùi

hỏi đời.tôi quán cốc
bán buôn gì lạnh tanh
rượu.tay người mới cạn
đốt tôi cháy ngon lành

hẹn gì.V. đừng hẹn
người bạc tóc đâu chờ
tiếng đàn buông dẩu khẽ
đâu níu lại bao giờ

tiếng đời buông dẩu khẽ
cũng tan tành cơn mơ
tiếng đàn buông dẩu khẽ
đã tơi bời câu thơ

Lâm hảo Khôi

(tháng 8-2014)

Thursday, 14 August 2014

Những Mùa Trăng Tháng Tám


Tôi về lại một mùa trăng tháng tám
má tôi buồn đôi mắt ướt bên song
hàng bông bụp trước nhà tôi xanh ngắt
nở đôi bông vừa đủ nhớ âm thầm

con sông nhỏ mừng tôi con nước đứng
vườn cây xanh hoa bưởi gọi hương về
tôi đứng ngó cuối con đường thanh vắng
những ngôi nhà đau phổi ở thôn quê

ôi chế độ bây giờ ưu việt quá
em bỏ trường theo chúng bạn đi xa
thương thằng út quê mùa như cỏ dại
nên chút mây giăng trên mắt mẹ già

tôi về lại một mùa trăng tháng tám
em đi rồi hoa cúc nở nhà ai
mơ nhãn chín thương bầy dơi lãng mạn
lượn quanh tôi ngàn cánh nhớ ưu hoài

tôi về lại một mùa trăng tháng tám
bếp cũ chiều nghiêng hoa khế bay
mẹ tôi mắt đỏ buồn trong khói
cười để mênh mông tiếng thở dài

Lâm Hảo Khôi

Hiên Chiều


Sao còn ngồi đây chiều quá xa xăm
con dốc trần gian mệt mỏi âm thầm
sao còn ngồi đây hỏi ta tiền kiếp
cánh chim nào nhớ biển lặng căm

Sao còn quanh đây đời sắp trăm năm
ta có u mê bờ bến trăng rằm
em có u mê một thời nhẹ dạ
những u tình còn đau bến sông

Sao còn chiều nay không còn chiều qua
quán thưa buồn một kẻ không nhà
ai người ngủ bụi bên hiên trống
tay thuốc tay đàn tóc trắng hoa

Ta còn chiều nay nắm tay ngày tháng
lòng đã tàn phai bảo cát chập chùng
ta còn chiều nay vói tay tìm lại
cánh mai vàng đầm ấm nở bao dung

Ta còn chiều nay nhúm lại chiều qua
hong áo ly hương ngọn lửa xa nhà
đốt ta ly tách sầu trăm họ
có cháy buồn em ở rất xa

Ta còn bao lâu nói chuyện đời nhau
gom lá quanh cây thấy nụ lê sầu

Lâm Hảo Khôi
(Cuối tháng 7-2014)

Saturday, 31 May 2014

Người Như Lá Biếc *



(Tặng Lâm Hảo Khôi)

Thứ bảy tôi về, nỗi buồn mới tới
Người như lá biếc, em bỏ vườn đi
Sâu chuổi bỏ quên. chờ. bóng Mẹ về
Nhà tôi bên đồi, chén trà tháng chạp

Quán cũ, đêm mưa nhớ Trần Kiêu Bạt
Tôi vẫn còn đây như cây sao già
Lá xanh màu đâu hẹn buổi vàng hoa
Tâm hồn em, những mùa trăng tháng tám

Lính rừng, rót sao đầy chén mười năm trước
Vẫn thương hoài chiếc áo bà ba
Tháng tám mưa về, chiều hạ em qua
Con đường, chờ nhau, chiều mưa ngã bảy

Hạt nhớ người gieo: khăn hồng, vọng cổ
Người lính cũ, nhớ tháng tư, ngựa già
Rượu cạn, người về nhan khói tình ta
Hỏi em, người dưng, những ngọn đèn xanh đỏ

Đêm biết người về, chén trà tháng chạp
mùa đông, nhớ chùm mận đỏ em trao
này em, ta về nhúm lửa chờ nhau
có lẽ, tháng giêng, người như lá biếc

*Chữ toàn là tựa thơ Lâm Hảo Khôi
Trừ một chữ ở câu 3:
Chờ
Bạn, ta chung một nỗi chờ
Triều thơ đả điếu, giấc mơ còn dài
Bạn trà, ta rượu lai rai
Con kinh ngã bảy có hai ngã đời

Phạm Ttương Như
( Nhận tập thơ, đọc một mạch hết sạch, quá đã. đa tạ Lâm Hảo Khôi)
11/29/12


Đêm Thơ Nhạc Người Như Lá Biếc Lâm Hảo Khôi Và Người Tình Hư Vô

     Anh Lâm Hảo Khôi cũng là một Thi sĩ đang định cư ở Sydney, Úc Châu.
     Anh Lâm Hảo Khôi cho biết trung tuần tháng ba anh và một người bạn sẽ có buổi ra mắt tập thơ, anh sẽ mời tôi tham dự.
     Rất vui và hân hạnh, hân hạnh cho thành phố Melbourne vì nước Úc này rất hiếm có những Thi Văn sĩ ra mắt sách đông đảo như ở Mỹ
Ngày 17, Tháng 3 Melbourne có gì lạ?


      Trời mùa hè tháng ba nóng bức, bỗng nhiên trời đổi cơn gió lạnh. Hôm nay có hai Thi sĩ Lâm Hảo Khôi, Thi sĩ Hư Vô cùng nhạc sĩ Phạm Quang Ngọc từ Sydney đến Melbourne để ra mắt hai tập thơ
- Người Như Lá Biếc của Thi Sĩ Lâm Hảo Khôi
- Người Tình của Thi sĩ Hư Vô 
- CD Người Tình thơ Hư Vô của Nhạc sĩ Phạm Quang Ngọc phổ thành ca khúc.
      Lúc 6 giờ chiều tại Trung Tâm Nghệ Thuật Foostcray –Victoria. Trong khi quan khách còn thưa thớt, tôi  chờ đợi trong hội trường nghe các ca sĩ dợt những bài hát với tiếng đàn guitar đơn sơ, không có microphone mà đã thấy hồn mình lâng lâng…

Tại Hội trường
        Tôi quyết định trở ra ngoài nơi tiếp tân để mua ngay tập thơ và CD vì sợ chốc nữa sẽ không còn!
Quan khách từ từ mỗi lúc một đông, chương trình bắt đầu. Cảm giác đầu tiên đến với tôi là không khí ấm cúng, ánh đèn mờ nhạt, trên một góc khán đài, ánh đèn tợ ánh trăng đang tỏa nhẹ khung trời. Rất thơ mộng, dịu dàng.
Người về trăng ửng lên cao
Áo hoa khép muộn rằm vào ngẩn ngơ
(Người Về - Lâm Hảo Khôi)

      Càng dịu dàng hơn khi người xướng ngôn viên cất tiếng giới thiệu chương trình. Chị Mỹ Lý, trong chiếc áo dài Việt Nam dễ thương, giọng chị truyền cảm khi đọc thơ, ngay cả lúc chuyển ngữ bằng tiếng Anh chị cũng truyền đạt được trọn vẹn tâm tình tha thiết ru lòng ngưòi. Melbourne thì có lẽ không ai còn xa lạ với Chị Mỹ Lý, tài sắc vẹn toàn.

Xướng Ngôn viên Mỹ Lý
      Rất tiếc hôm ấy lại không có sự hiện diện của Nhạc sĩ Phạm Quang Ngọc, nhưng tôi được thưởng thức dòng nhạc của một Nữ Nhạc sĩ trẻ Thân Trọng Cẩm Văn. 
      Cô xuất hiện trong chiếc áo dài, nét vẽ như những nhánh cây khô trên nền áo hồng, ví như cành hoa đào đang khoe sắc. Cùng với cây guitar trông rất nghệ sĩ.
      Ca sĩ Trúc Ly trong chiếc áo dài với những chiếc lá rơi nhẹ trên nền áo phớt hồng, nụ cười thân thiện và chiếc răng khểnh xinh xinh, trong nhạc phẩm đầu tiên Thu Tàn, nhạc và lời của Thân Trọng Cẩm Văn. Âm thanh rất hay và ngón đàn guitar du dương của Thái Cường. Đêm nay Trúc Ly rất xuất sắc với giọng hát của cô lúc vút cao, lúc trầm ấm ngọt mềm.
- Tâm Cảnh, thơ Lâm Hảo Khôi - Nhạc Thân Trọng Cẩm Văn.
- Áo Hạ Vàng, Thơ Hư Vô - Nhạc Phạm Quang Ngọc – Thái Cường đàn guitar.
Tiếng hát của Cẩn Văn trong nhạc phẩm.
- Ẩn Khúc Gởi Người, nhạc và lời của Nhạc sĩ Phạm Quang Ngọc,
- Mùa Em Áo Đỏ Xuân Về Thơ Lâm Hảo Khôi. 
      Tôi chìm đắm vào khúc hát trử tình, dòng thơ lãng mạn, tiếng đàn dìu dặt đưa hồn mình lên cao… lên cao. Tôi thu trọn hình ảnh đêm nay và chắc rằng sẽ không bao giờ quên. 
     Tiếp đến là Thi sĩ Lê Nguyên Tịnh ở Melbourne, ông nói cảm tưởng về tập thơ Người Như Lá Biếc của Thi sĩ Lâm Hảo Khôi. Cẩm Văn đã phổ bài thơ này thành ca khúc với tiếng hát em gái cô, là Cẩm Đài.

Có tôi độc ẩm đêm trừ tịch
Tắt ngọn đèn khuya lạnh chổ nằm
( Người Như Lá Biếc – Lâm Hảo Khôi)

      Nhưng đêm nay hai Nữ Ca, Nhạc sĩ trẻ đã bật que diêm khêu lại ngọn đèn khuya, nhúm lại ngọn lửa tình nồng nàn để chợt thấy đời “ Người Như Lá Biếc”. Tôi chợt ví von " Khêu ngọn đèn khuya ấm một góc trời"
        
Mỹ Lý phỏng vấn Thi sĩ Lâm Hảo Khôi

      Riêng bài thơ của Thi sĩ Lâm Hảo Khôi “ Chiều Vancouver” khi chị Mỹ Lý phỏng vấn, nhà thơ Lâm Hảo Khôi trong phong cách rất tự tin, mỉm cười thân thiện, thành thật bộc lộ tâm tình cùng quan khách về cuộc tình đầu dang dở, hai tâm hồn cô đơn, qua những thăng trầm của cuộc sống … rồi bỗng một ngày mùa đông hai người gặp nhau trên đất khách …

Chiều đông gửi tặng cơn mưa tuyết
Tay lạnh tìm nhau quán khách thưa
Đèn hoa cháy đỏ ly tao ngộ
Ta uống say người chăn chiếu xưa
…………
Thì gặp lại như ngàn trang cổ tích
Áo vai nghiêng vòng ngực cũ mơ màng 

      … Có lẽ lúc đó tác giả đứng trên sân khấu không nghe, quan khách thầm thì, thắc mắc và tự hỏi…. ngay cả chính tôi cũng thắc mắc, (con gái hay nhiều chuyện mà…hi…hi.. ) nhất là chuyện tình yêu.
      Bài thơ này đuợc Cẩm Văn phổ thành ca khúc với tiếng hát Hoàng Hoa, đã gây một cảm xúc ngọt ngào, lãng mạn. Thơ của Thi sĩ Lâm Hảo Khôi đã để lại trong lòng người đọc một tình yêu quê nhà, yêu Mẹ, một tình yêu thời trai trẻ đơn sơ nhưng gắn bó đậm đà.
      Ngoài ra còn các ca sĩ khác liên tục trình bày những ca khúc rất mượt mà.
- Dòng Sông Mùa Thu, tiếng hát Thanh Xuân.
- Dáng Thơ, tiếng hát Quang Kha – Anh Quân đàn Piano
- Dường Như Đã Chông Chênh, tiếng hát Hoàng Vân
      Rất vui nhộn và dễ thương với Ban tam ca: Vân Anh, Hoàng Hoa, Thanh Huệ trong nhạc phẩm của Nhạc sĩ Nam Lôc “ Chỉ là Giấc Mơ Qua” để giúp vui thêm cho chương trình.

Thi sĩ Hư Vô vui vẻ chia sẻ tâm tình khi chị Mỹ Lý phỏng vấn đôi câu.

      Tiếp tục chương trình, chị Đào Thúy đọc cảm tưởng về thi tập của Thi sĩ Hư vô và chị cũng ngâm một bài thơ của tác giả cảm xúc khi trở lại Melbourne.

“Melbourne mùa thu tôi trở lại,
chân dẫm vô tình trên lối xưa..

.......

Melbourne mùa thu vàng như lụa
Trong đám đông đã thiếu một người.”
( Melbourne Mùa Thu Không Chỗ Dựa, thơ Hư Vô)


      Suốt chương trình quan khách đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác và hình như quên cả giờ về.
      Cơn gió lạnh bất chợt hôm nay, đã được sưởi ấm với những tiếng vỗ tay trìu mến, thật lòng của những tâm hồn yêu thơ nhạc.
      Có thể nói từ trước đến giờ, tôi chưa bao giờ được thưởng thức một đêm Thơ Nhạc đầy nghệ thuật như đêm nay, người bạn bên cạnh tôi bảo nhỏ “Đúng là một buổi Nhạc Thính Phòng tuyệt vời!”.
      Tiếc, tôi không là một nhà văn để có thể dùng những lời văn bóng bẫy, những ngôn từ thật hay để ca tụng tài hoa của các nhà thơ, tôi vốn dĩ là một cô học trò, ngày xưa chuyên đội sổ Văn trong lớp, nên tôi chỉ viết cảm xúc của mình, bộc lộ lòng ngưỡng mộ để thay lời cảm ơn đến những người làm nghệ thuật.

Thái Cường( đàn Guitar), Cẩm Văn 
       Thi, Ca, Nhạc Sĩ quý mến! Cảm ơn các anh chị,bạn, nhất là những bạn trẻ đã không quên nguồn cội của mình, đã mang niềm vui, những giây phút thoải mái đến Melbourne. Con đường các bạn đi sẽ nhiều khó khăn nhưng tôi tin với tinh thần hy sinh và quên mình của các bạn, sẽ là một cầu nối cho các thế hệ sau tiếp tục đi…. Và chắc chắn các bạn sẽ còn thành công hơn trong những lần tới.
Ta đang chiết nhánh tình này
Mai sau vườn sẽ nở đầy áo hoa
(Người Về - Lâm Hảo Khôi)
      Cảm ơn Thi, Ca, Nhạc sĩ đã cho tôi, nói riêng tìm lại được nguồn suối mát tâm hồn trong cuộc sống mệt nhoài nơi đất khách. Các bạn cho tôi hương thơm cuộc đời, ngọt ngào trong cuộc sống với một đêm khó quên.
      Thực vậy, cho đến hôm nay đúng một tháng trôi qua mà hình ảnh, dư âm của các bạn vẫn còn đọng trong tâm trí tôi.. như người ghiền uống trà trong đêm, uống chầm chậm ... thấm từ từ vào huyết quản ..vị ngọt và hương thơm . Tất cả lòng hâm mộ, tôi mượn ngòi bút để nói thay trái tim mình dành cho Thi sĩ, Nhạc sĩ và Ca sĩ đã cho đời thăng hoa.

Cảm ơn em một nhúm trà
Đời ta Chén đắng bỗng đà hương thơm.
(Tâm Cảnh thơ Lâm Hảo Khôi, nhạc Cẩm Văn)

      Tiếng hát Cẩm Đài kết thúc chương trình với Seranade nhạc Schubert, Dạ Khúc lời Việt của nhạc sĩ Phạm Duy tha thiết .. Ra về lòng còn tiếc ngẩn tiếc ngơ!

Còn giữ nụ cười môi chín bói
Tình xanh đâu dễ bạc em ơi!
(Ta Về Nhúm Lửa Cho Nhau – Lâm Hảo Khôi)

      Melbourne đã sang thu, tháng tư đến nhưng lòng tôi vẫn còn vướng víu cơn gió mới tháng ba.

Môi tháng ba còn nguyên khói nóng
Ấm tay người quán cũ mùa đông
…………
Gặp nhau mùa nhớ xanh trời đất
Đời nghiêng còn chợt nắng xuân thì

Còn nghe khăn khíu bên vai đợi
Còn ấm mùa em mỗi bước đi
( Gặp V. Ở Quán Càfé Cũ - Lâm Hảo Khôi)

Kim Oanh
Melbourne 17/4/2012
* * *
Những hình ảnh đêm Thơ Nhạc
Trúc Ly hát , Cẩm Văn ( guitar)
Thái Cường, Trúc Ly
Thi sĩ Lê Nguyên Tịnh
    
Vân Anh, Thanh Huệ, Hoàng Hoa    
Thanh Xuân, Cẩm Văn
Chị Đào Thúy
Quang Kha
Anh Quân

Kim Oanh